“Em ơi… c.ứu chị với. Mẹ chị
m.â’t rồi, chị phải về quê gấp…
mà còn nhiều bưởi quá”
, câu nói
của người phụ nữ khiê’n ai cũng
động lòng, thế nhưng sự thật
phía sau đó thì…

Hôm nay hai mẹ con mình đang ngồi ở KFC Bạch Mai, bình yên nhấm nháp khoai
chiên, thì một chị tầm ngoài sáu mươi, áo chống nắng xanh, đôi mắt đỏ hoe lững
thững bước vào:
“Em ơi… cứu chị với. Mẹ chị chết rồi… chị phải về quê gấp… mà còn nhiều bưởi quá…”
Trong 2 giây đầu, lòng mình mềm oặt.
Đến giây thứ 5, não bắt đầu tỉnh nhờ bạn nữ nhân viên xen vào:
“Mẹ chị… chết lần thứ bao nhiêu rồi ạ? Sao cứ đúng cái KFC này mà chị chọn để kể với
khách tụi em thế?”
Bạn nhân viên lập tức đưa điện thoại:
“Chị ơi đây nè. Clip ngày 14/11. Cũng câu chuyện mẹ mất, cũng bưởi, cũng nước mắt y
như vậy. Năm ngoái thì tụi em chưa biết còn thương quá gom tiền mua sạch bưởi, dúi
thêm 200 nghìn bảo chị về thắp hương cho mẹ.”
Nghĩ lại mà cay ngang cổ.
Cả bàn đồng thanh nhìn nhau kiểu:
“Có nên báo công an không? Chứ thế này là lừa đảo vặt rõ ràng còn gì nữa.”
Chiêu này thật ra chẳng tinh vi.
Nhưng nó đánh đúng vào phần tử tế của người đời, chỗ mềm nhất.
Mỗi lần như vậy, lòng tin lại sứt thêm một miếng.

